1
00:00:07,759 --> 00:00:10,320
Vậy nhân vật muốn gì và làm gì

2
00:00:10,320 --> 00:00:14,400
nhân vật cần luôn dẫn dắt mọi câu chuyện

3
00:00:14,400 --> 00:00:17,600
và họ luôn điều khiển nhân vật như thế nào

4
00:00:17,600 --> 00:00:19,359
cư xử, chuyện gì sẽ xảy ra, như thế nào

5
00:00:19,359 --> 00:00:23,439
họ tương tác với các nhân vật khác. Ừm,

6
00:00:23,439 --> 00:00:26,080
đây là cuốn sách về nghĩa trang. chưa

7
00:00:26,080 --> 00:00:28,480
đã nói về nó trước đây, nên tôi chỉ

8
00:00:28,480 --> 00:00:31,119
tóm lấy nó.

9
00:00:31,119 --> 00:00:33,280
Và chúng ta bắt đầu

10
00:00:33,280 --> 00:00:35,760
với ừ có một bàn tay trong bóng tối

11
00:00:35,760 --> 00:00:38,800
và nó cầm một con dao. Con dao có một

12
00:00:38,800 --> 00:00:40,640
tay cầm bằng xương đen bóng và một

13
00:00:40,640 --> 00:00:43,600
lưỡi dao mịn và sắc hơn bất kỳ loại dao cạo nào.

14
00:00:43,600 --> 00:00:45,760
Nếu nó cắt ngang bạn, bạn thậm chí có thể không

15
00:00:45,760 --> 00:00:48,719
biết bạn đã bị cắt. Không phải ngay lập tức.

16
00:00:48,719 --> 00:00:50,719
Con dao đã làm hầu hết mọi việc

17
00:00:50,719 --> 00:00:52,320
được đưa đến ngôi nhà đó để làm và cả hai

18
00:00:52,320 --> 00:00:55,840
lưỡi dao và tay cầm bị ướt.

19
00:00:55,840 --> 00:00:59,359
Và chúng tôi biết rất nhanh rằng chúng tôi

20
00:00:59,359 --> 00:01:03,680
đối phó với một người đàn ông tên là Jack

21
00:01:03,680 --> 00:01:06,720
ai đang đi dạo quanh ngôi nhà này

22
00:01:06,720 --> 00:01:08,880
bằng một con dao.

23
00:01:08,880 --> 00:01:11,680
Cuộc đi săn gần như đã kết thúc. Anh ấy đã rời khỏi

24
00:01:11,680 --> 00:01:13,920
người phụ nữ trên giường, người đàn ông trên giường

25
00:01:13,920 --> 00:01:16,320
sàn nhà, đứa lớn trong cô rạng rỡ

26
00:01:16,320 --> 00:01:18,240
phòng ngủ đầy màu sắc được bao quanh bởi đồ chơi và

27
00:01:18,240 --> 00:01:20,640
các mô hình đã hoàn thiện một nửa, nhưng chỉ còn lại

28
00:01:20,640 --> 00:01:22,880
một đứa bé, một đứa bé vừa mới chập chững biết đi, để

29
00:01:22,880 --> 00:01:26,000
chăm sóc. Một người nữa và nhiệm vụ của anh ấy

30
00:01:26,000 --> 00:01:28,799
sẽ được thực hiện.

31
00:01:28,799 --> 00:01:30,640
Và

32
00:01:30,640 --> 00:01:33,600
bây giờ chúng ta biết chính xác người đàn ông Jack là gì

33
00:01:33,600 --> 00:01:36,560
đã làm. Anh ta đã giết một gia đình và những gì

34
00:01:36,560 --> 00:01:41,560
anh ta muốn, đó là giết đứa bé.

35
00:01:41,680 --> 00:01:44,640
Vấn đề là em bé sẽ không

36
00:01:44,640 --> 00:01:47,040
ở đó.

37
00:01:47,040 --> 00:01:49,360
Bởi vì khi chúng ta gặp em bé, điều gì

38
00:01:49,360 --> 00:01:53,439
bé muốn là ra khỏi nôi.

39
00:01:53,439 --> 00:01:55,119
Kể từ khi đứa trẻ đã học được cách

40
00:01:55,119 --> 00:01:57,040
đi bộ, anh ấy là của mẹ và cha anh ấy

41
00:01:57,040 --> 00:01:59,680
tuyệt vọng và vui sướng. Vì chưa bao giờ có

42
00:01:59,680 --> 00:02:01,280
một cậu bé thích lang thang, thích leo trèo

43
00:02:01,280 --> 00:02:03,520
lên mọi thứ, để vào và ra

44
00:02:03,520 --> 00:02:06,159
mọi thứ. Đêm đó anh bị đánh thức bởi

45
00:02:06,159 --> 00:02:07,520
âm thanh của thứ gì đó trên sàn

46
00:02:07,520 --> 00:02:09,679
bên dưới anh ta rơi xuống với một vụ tai nạn. tỉnh táo

47
00:02:09,679 --> 00:02:11,599
anh ấy nhanh chóng cảm thấy buồn chán và bắt đầu

48
00:02:11,599 --> 00:02:14,080
đang tìm cách thoát khỏi nôi của mình. Nó

49
00:02:14,080 --> 00:02:15,760
có những mặt cao như những bức tường của anh ấy

50
00:02:15,760 --> 00:02:17,920
chơi bút ở tầng dưới, nhưng anh ấy đã

51
00:02:17,920 --> 00:02:20,160
tin rằng anh ấy có thể mở rộng quy mô. Tất cả anh ấy

52
00:02:20,160 --> 00:02:22,720
cần thiết là một bước. Và em bé bước ra

53
00:02:22,720 --> 00:02:24,879
của nôi. Bé muốn ra ngoài.

54
00:02:24,879 --> 00:02:28,160
Đứa bé không cố gắng trốn thoát.

55
00:02:28,160 --> 00:02:31,200
Đứa bé chỉ

56
00:02:31,200 --> 00:02:34,319
quay đầu, va vào cầu thang

57
00:02:34,319 --> 00:02:36,640
phần dưới của anh ấy,

58
00:02:36,640 --> 00:02:39,840
đi ra khỏi cánh cửa đang mở mà người đàn ông

59
00:02:39,840 --> 00:02:42,080
Jack đã để ngỏ khi anh ta lẻn vào

60
00:02:42,080 --> 00:02:46,160
ngôi nhà. Em bé đi lên đồi,

61
00:02:46,160 --> 00:02:52,640
và sau đó chúng tôi gặp một số nhân vật khác

62
00:02:52,640 --> 00:02:54,800
trong nghĩa địa.

63
00:02:54,800 --> 00:02:57,200
Owens gọi người phụ nữ nhợt nhạt bằng giọng nói

64
00:02:57,200 --> 00:02:58,560
đó có thể là tiếng xào xạc của

65
00:02:58,560 --> 00:03:00,800
gió qua bãi cỏ dài. Owens, đến đây

66
00:03:00,800 --> 00:03:03,599
và nhìn vào cái này.

67
00:03:03,599 --> 00:03:05,120
Cô cúi xuống và nhìn vào

68
00:03:05,120 --> 00:03:06,640
một cái gì đó trên mặt đất như một mảng

69
00:03:06,640 --> 00:03:08,560
cái bóng di chuyển vào trong ánh trăng,

70
00:03:08,560 --> 00:03:10,560
tiết lộ mình là một người đàn ông tóc hoa râm

71
00:03:10,560 --> 00:03:12,879
giữa tuổi 40 của anh ấy. Anh nhìn xuống vợ mình

72
00:03:12,879 --> 00:03:14,239
và sau đó nhìn vào những gì cô ấy đang nhìn

73
00:03:14,239 --> 00:03:17,200
tại và anh ấy gãi đầu. tình nhân

74
00:03:17,200 --> 00:03:19,120
Owens, anh ấy nói, vì anh ấy đến từ một nơi xa hơn

75
00:03:19,120 --> 00:03:21,599
tuổi chính thức hơn chúng ta. Đó có phải là điều tôi

76
00:03:21,599 --> 00:03:23,120
nghĩ là vậy à?

77
00:03:23,120 --> 00:03:24,640
Và vào lúc đó, điều mà anh ấy là

78
00:03:24,640 --> 00:03:26,959
kiểm tra dường như bắt gặp ánh mắt của bà.

79
00:03:26,959 --> 00:03:29,200
Owens, vì nó đã mở miệng, để

80
00:03:29,200 --> 00:03:31,200
núm vú cao su nó đang bú rơi xuống

81
00:03:31,200 --> 00:03:33,120
mặt đất, và nó vươn ra một chút

82
00:03:33,120 --> 00:03:35,599
nắm tay mũm mĩm như thể nó đang cố gắng bằng mọi cách

83
00:03:35,599 --> 00:03:38,000
thế giới giữ lấy sự nhợt nhạt của bà Owen

84
00:03:38,000 --> 00:03:41,120
ngón tay. "Hãy đánh tôi thật ngu ngốc," ông nói.

85
00:03:41,120 --> 00:03:44,000
Owens. “Nếu đó không phải là một đứa bé.” "Của

86
00:03:44,000 --> 00:03:46,959
tất nhiên đó là một đứa bé," vợ anh nói. "Và

87
00:03:46,959 --> 00:03:48,959
câu hỏi là, phải làm gì với

88
00:03:48,959 --> 00:03:52,159
nó à?" "Tôi dám nói đó là một câu hỏi, thưa ông.

89
00:03:52,159 --> 00:03:54,080
Owen, chồng cô nói. Và nó vẫn vậy

90
00:03:54,080 --> 00:03:56,080
không phải câu hỏi của chúng ta, vì đây là em yêu

91
00:03:56,080 --> 00:03:58,640
chắc chắn còn sống và như vậy là

92
00:03:58,640 --> 00:04:01,280
không liên quan gì đến chúng tôi và không phải là một phần của

93
00:04:01,280 --> 00:04:05,280
thế giới của chúng tôi. Nhìn anh mỉm cười, bà nói.

94
00:04:05,280 --> 00:04:10,000
Owens. Và bây giờ chúng ta có hai con ma

95
00:04:10,000 --> 00:04:13,760
trong một nghĩa địa và một đứa bé. Và chúng tôi biết

96
00:04:13,760 --> 00:04:16,160
rằng một trong số họ muốn tham gia

97
00:04:16,160 --> 00:04:19,120
và một trong số họ thì không.

98
00:04:19,120 --> 00:04:22,079
Và sau đó

99
00:04:22,079 --> 00:04:26,240
người đàn ông Jack xuất hiện

100
00:04:26,240 --> 00:04:30,800
và gia đình Owens do dự.

101
00:04:30,800 --> 00:04:34,000
Uh họ sắp bỏ đứa bé lại

102
00:04:34,000 --> 00:04:36,560
khi họ nhìn thấy một con ma, điều đó thật đẹp

103
00:04:36,560 --> 00:04:38,639
bất thường. Ý tôi là, nó không có gì bất thường

104
00:04:38,639 --> 00:04:40,400
cho rằng thực tế họ là ma và

105
00:04:40,400 --> 00:04:44,880
sống trong một nghĩa địa giữa những bóng ma. Ừm,

106
00:04:44,880 --> 00:04:46,240
nhưng có một sự khác biệt giữa

107
00:04:46,240 --> 00:04:48,320
người ở nghĩa địa và chuyện này. Một thô,

108
00:04:48,320 --> 00:04:50,560
nhấp nháy, hình dạng đáng kinh ngạc, màu xám

109
00:04:50,560 --> 00:04:53,120
màu tivi tĩnh, tất cả đều hoảng loạn

110
00:04:53,120 --> 00:04:54,960
và cảm xúc trần trụi tràn ngập

111
00:04:54,960 --> 00:04:57,360
Owenses như thể nó là của riêng họ. Ba

112
00:04:57,360 --> 00:05:00,000
hình, hai lớn, một nhỏ hơn, nhưng

113
00:05:00,000 --> 00:05:01,840
chỉ có một trong số chúng được lấy nét, còn hơn thế nữa

114
00:05:01,840 --> 00:05:03,759
hơn là một phác thảo hoặc một ánh sáng lung linh. Và

115
00:05:03,759 --> 00:05:05,759
Hình bóng nói, "Con ơi, nó đang cố gắng

116
00:05:05,759 --> 00:05:08,560
làm hại con tôi."

117
00:05:08,560 --> 00:05:10,960
Một tiếng lạch cạch. Người đàn ông bên ngoài là

118
00:05:10,960 --> 00:05:13,039
kéo một thùng rác kim loại nặng qua

119
00:05:13,039 --> 00:05:15,120
con hẻm dẫn đến bức tường gạch cao đó

120
00:05:15,120 --> 00:05:17,039
chạy quanh phần đó của nghĩa địa.

121
00:05:17,039 --> 00:05:19,360
“Hãy bảo vệ con trai tôi,” hồn ma nói. Và

122
00:05:19,360 --> 00:05:21,440
Bà Owens nghĩ đó là một phụ nữ,

123
00:05:21,440 --> 00:05:26,120
tất nhiên là mẹ của đứa bé.

124
00:05:26,240 --> 00:05:28,479
Vậy bây giờ

125
00:05:28,479 --> 00:05:31,280
một lần nữa, mọi người muốn gì? Vâng, của anh ấy

126
00:05:31,280 --> 00:05:32,880
người mẹ đã chết muốn con trai mình trở thành

127
00:05:32,880 --> 00:05:36,880
được bảo vệ. Bà Owens muốn bảo vệ

128
00:05:36,880 --> 00:05:40,080
người đàn ông Jack muốn giết.

129
00:05:40,080 --> 00:05:43,039
Bé bây giờ hoàn toàn hạnh phúc.

130
00:05:43,039 --> 00:05:45,280
Chúng tôi cũng biết rằng em bé cần được

131
00:05:45,280 --> 00:05:47,680
chăm sóc ngay cả khi nó không biết

132
00:05:47,680 --> 00:05:51,360
rằng nó muốn được chăm sóc.

133
00:05:51,360 --> 00:05:54,560
Và bây giờ chúng ta phải theo dõi những gì xảy ra.

134
00:05:54,560 --> 00:05:57,440
Chúng ta phải đi theo như một kẻ bí ẩn

135
00:05:57,440 --> 00:06:01,680
người lạ tên Silas xuất hiện và

136
00:06:01,680 --> 00:06:04,479
đối phó với người lạ, dường như lau

137
00:06:04,479 --> 00:06:06,800
tâm trí của anh ấy về những gì đã xảy ra trong

138
00:06:06,800 --> 00:06:09,360
nghĩa địa và tiễn anh ta một lần nữa.

139
00:06:09,360 --> 00:06:13,199
Và chúng tôi theo dõi bà Owens và

140
00:06:13,199 --> 00:06:16,160
em bé như

141
00:06:16,160 --> 00:06:18,800
có một cuộc triệu tập của người chết. Tất cả

142
00:06:18,800 --> 00:06:21,759
của người chết trong nghĩa địa có được

143
00:06:21,759 --> 00:06:23,520
cùng với nhau

144
00:06:23,520 --> 00:06:25,919
và tranh luận xem nên làm gì với

145
00:06:25,919 --> 00:06:29,039
em yêu. Chúng tôi biết bà Owens muốn gì.

146
00:06:29,039 --> 00:06:30,639
Cô ấy muốn đứa bé. Chúng tôi biết những gì

147
00:06:30,639 --> 00:06:33,840
người trong nghĩa địa muốn. Họ muốn

148
00:06:33,840 --> 00:06:36,319
không phải đối mặt với một đứa bé còn sống.

149
00:06:36,319 --> 00:06:38,160
Bạn là một Bạn đang ở trong nghĩa địa. tại sao

150
00:06:38,160 --> 00:06:40,639
bạn có muốn điều đó không?

151
00:06:40,639 --> 00:06:43,520
Và sau đó có hai điều xảy ra. Một trong số đó

152
00:06:43,520 --> 00:06:47,199
là cái chết tự mình xuất hiện. Người phụ nữ trên

153
00:06:47,199 --> 00:06:50,560
con ngựa xám cưỡi con ngựa nhợt nhạt của cô ấy đến

154
00:06:50,560 --> 00:06:51,919
và cô ấy chỉ nói với họ, "Người chết

155
00:06:51,919 --> 00:06:54,240
nên có lòng bác ái.”

156
00:06:54,240 --> 00:06:56,479
Và người còn lại là Silas,

157
00:06:56,479 --> 00:07:00,240
người lạ bí ẩn

158
00:07:00,240 --> 00:07:03,919
dường như không sống cũng không chết,

159
00:07:03,919 --> 00:07:06,160
nói rằng anh ấy sẽ là của đứa trẻ

160
00:07:06,160 --> 00:07:08,479
người giám hộ. Anh ta sẽ mang thức ăn từ

161
00:07:08,479 --> 00:07:11,120
thế giới của người sống và anh ấy sẽ giúp đỡ

162
00:07:11,120 --> 00:07:14,880
chăm sóc nó. Và tại đây chúng tôi kết thúc

163
00:07:14,880 --> 00:07:17,199
chương đầu tiên

164
00:07:17,199 --> 00:07:20,080
của cuốn sách nghĩa trang. Và đó là tất cả

165
00:07:20,080 --> 00:07:22,639
bị thúc đẩy bởi mong muốn và tất cả đều là

166
00:07:22,639 --> 00:07:24,800
được thúc đẩy bởi nhu cầu.

167
00:07:24,800 --> 00:07:27,840
Một đứa trẻ đã được nhận nuôi bởi

168
00:07:27,840 --> 00:07:30,479
cư dân của một nghĩa địa.

169
00:07:30,479 --> 00:07:32,560
Và bây giờ điều chúng tôi muốn biết là, được thôi,

170
00:07:32,560 --> 00:07:34,720
chuyện gì sẽ xảy ra? Đây là ai

171
00:07:34,720 --> 00:07:36,880
đứa trẻ? Anh ấy sẽ ra sao khi anh ấy

172
00:07:36,880 --> 00:07:39,599
lớn lên? Và bây giờ chúng ta đã có sự khởi đầu.

173
00:07:39,599 --> 00:07:43,599
Nhưng mọi thứ đều được thúc đẩy bởi mong muốn và

174
00:07:43,599 --> 00:07:46,000
mọi thứ đều được thúc đẩy bởi nhu cầu. Và

175
00:07:46,000 --> 00:07:48,400
mọi thứ đều được điều khiển bởi các nhân vật

176
00:07:48,400 --> 00:07:50,960
muốn những thứ khác nhau và những thứ đó

177
00:07:50,960 --> 00:07:54,240
những thứ khác nhau va chạm.

178
00:07:54,240 --> 00:07:56,560
Và mỗi khoảnh khắc mà một nhân vật

179
00:07:56,560 --> 00:07:58,400
muốn một cái gì đó và một nhân vật khác

180
00:07:58,400 --> 00:08:00,560
muốn một cái gì đó loại trừ lẫn nhau và

181
00:08:00,560 --> 00:08:03,520
chúng va chạm. Mỗi lần điều đó xảy ra,

182
00:08:03,520 --> 00:08:06,639
bạn có một câu chuyện.
